Lời Chúa Hằng Tuần

Chúa Nhật I mùa Vọng, năm B: Các bài suy niệm và chú giải Lời Chúa

 

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG, NĂM B
Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa
Lời Chúa: Is 63,16b-17.19b; 64,2-7; 1Cr 1,3-9; Mc 13,33-37

 

1. CHỜ VÀ ĐÓN CHÚA - Antôn Lê Thanh Tuấn

Theo chu kỳ của đất trời và vạn vật, một năm có bốn mùa: Xuân – Hạ - Thu – Đông. Theo niên lịch phụng vụ Rô-ma, một năm có 5 mùa: Mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa Chay, mùa Phục Sinh và mùa Thường Niên.

Khởi đầu của năm phụng vụ là mùa vọng, mùa vọng được gọi là mùa của chờ mong và trông đợi Đấng Cứu Thế giáng trần. Mùa vọng cũng được gọi là mùa của tĩnh thức và sẵn sàng để đón Chúa đến lần thứ hai trong Vinh Quang của Người.

a) Ý nghĩa của mùa Vọng

Khởi đầu của chu kỳ phụng vụ là Chúa Nhật I mùa vọng, Giáo Hội qua các bản văn lời Chúa cho ta thấy một thái độ chuẩn bị, tỉnh thức và sẵn sàng. Chuẩn bị tâm hồn thật sốt sắng đến đón chời đại lễ Giáng Sinh. Đồng thời, cũng biết thức tỉnh và sẵn sàng để đón Chúa đến lần thứ hai trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết.

Chúa Giê-su đã dùng một câu chuyện rất đời thường của xã hội Do-thái thời bấy giờ để diễn tả về thái độ tĩnh thức. Có một ông chủ sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ trong nhà đến để giao việc, mỗi người một việc tùy theo khả năng của mình. Ông chủ không báo trước ngày nào, giờ nào ông sẽ về. Thật vô phúc cho tên đầy tớ nào chè chén say sưa, họ nghĩ rằng chủ của mình còn lâu mới về. Thật có phúc cho những đầy tớ luôn trông mong chờ đợi, luôn sẵn sàng để đón ông chủ về.

Một chủ nông trại lớn thiếu người chăm sóc đàn vật của mình. Sáng sớm ông ra đường phố tìm người. Ông nhất định tìm cho được một người cần mẫn, biết lo mọi việc sẵn sàng đâu vào đó…

Ông gặp một thanh niên trạc tuổi 20. Ông hỏi anh có quen việc đồng áng chăn nuôi không. Anh trả lời:

Dạ con quen làm các việc đó lắm. Con có thể ngủ yên trong những đêm mưa to gió lớn nữa.

Ông chủ không hiểu anh nói gì nên bỏ đi. Nhưng đi mãi tời chiều không kiếm được ai, ông thất vọng trở về… và kìa, ông lại gặp câu thanh niên lúc sáng. Ông gọi anh theo làm cho ông. Anh ta mừng nói với ông như lúc sáng:

Ông chủ an tâm. Con có thể ngủ yên trong những ngày đêm mưa to gió lớn.

Ngày qua ngày, anh thanh niên vẫn chăm sóc đàn vật chủ giao phó. Bỗng một đêm trời sấm chớp. gió bão ồn ào… Ông chủ đang ngủ giật mình chổi giậy, lo sợ cho đàn vật. Ông chạy nhanh ra chuồng, thấy anh thanh niên vẫn ngủ yên trên gác. Vừa tức giận vừa lo sợ, ông vội mở cửa bước vào, thấy mọi sự đâu vào đó, đàn vật vẫn yên ổn… Sỡ dĩ được như thế là vì người thanh niên mỗi ngày đều chuẩn bị sẵn sàng đối phó với những bão to có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Vì thế khi có gió to bão lớn, anh không lo sợ mà vẫn ngủ yên, và đàn vật vẫn an toàn.

b) Ý nghĩa của tỉnh thức

Tỉnh thức không phải là luôn luôn tập trung cao độ để đón chờ một cái gì đó, tỉnh thức cũng không phải là không dám nghỉ ngơi.

Tĩnh thức đi đôi với sẵn sàng ngay cả lúc ngủ, như trong dụ ngôn của mười cô gái đi đón chàng rể. Trong mười cô đó có 5 cô khở dại và 5 cô khôn ngoan; các cô khôn ngoan đi đón chàng rể mang đèn và dầu, còn 5 cô khờ dại thì mang đèn nhưng không mang dầu theo. Mang dầu theo tức là biết chuẩn bị từ xa, để chàng rể đến lúc nào thì cũng sẵn sàng để cùng với chàng rể đi vào tiệc cưới.

Thức tỉnh là nhìn nhận mình là người tội lỗi và xin Chúa thứ tha, đồng thời phải tha thứ là một điều kiện để được Chúa thứ tha

Tỉnh thức bằng cách sống xứng đáng với những ân huệ Chúa ban. Mỗi ngày sống là chuỗi ngày hồng ân mà Thiên Chúa tặng ban cho ta, tài năng sắc đẹp, trí tuệ, sức khỏe, gia đình… Đó chẳng phải là hồng sao!

Tỉnh thức là dấn thân chu toàn bổn phận như những tên đầy tớ biết chu toàn công việc mà chủ đã giao.

Tỉnh thức là luôn chủ động làm cho những nén bạc được giao sinh lời, chứ không phải đem nén bạc đó đi chôn giấu

Tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi anh người anh em bé mọn, khốn khổ đang đến với mình và nài xin mình trợ giúp.

Thánh Phanxicô de Sales nói rằng: Sự chờ đợi đích thực có nghĩa là chờ đợi mà không lo lắng gì cả. Chờ đợi trong bình an tự tại, để Chúa đến bất kỳ giờ nào, ngày nào.

c) Giáo lý về việc Chúa tái lâm

Lời Chúa hôm nay cũng cho ta biết giáo lý về việc tái lâm, nếu ta quên hoặc xem thường thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Tái lâm cũng là một bức tranh chứa đựng hình ảnh của thời Chúa Giê-su, cho ta suy đoán về nó là điều kiện vô ích, khi Chúa Giê-su cũng bằng lòng với sự không biết. Điều ta có thể chắc chắn là lịch sử phải đi về một điểm nào đó, phải có một kết thúc xảy ra. Tâm lâm cũng cho ta biết trọng mọi sự, mọi việc làm điên dại hơn hết là quên Chúa mà đắm chìm trong thế gian. Người khôn ngoan không bao giờ quên rằng mình phải sẵn sàng để nghe tiếng kêu gọi. Nếu chúng ta sống và luôn luôn nhớ rõ như vậy thì kết cục sẽ không kinh khủng, nhưng là niềm vui đời đời.

Mặt khác, Chúa vẫn hiện diện trong cuộc sống chúng ta một cách dung dị và rất đỗi bình thường. Chờ và đón Chúa trong cuộc sống là nhận ra Chúa và sống triển nở với ơn gọi của mình.

Câu chuyện: Có một bà lão kia đang khi cầu nguyện, bà xin Chúa một ơn huệ là cho bà được gặp Chúa. Chúa đã nhậm lời và nói với bà rằng: Ngày mai Ta sẽ cho con gặp Ta.

Sáng tinh mơ, bà dậy rất sớm, lau chùi và quét dọn nhà cửa để đón Chúa. Gần trưa, có một người ăn xin đến gõ cửa nhà nhà và xin ăn, bà lão nói rằng hãy đi nơi khác mà xin chứ hôm nay tôi bận lắm, tôi phải chuẩn bị để đón Chúa.

Đến trưa, có một người bạn đến chơi, bà lão nói với người bạn răng, bạn ơi hôm khác bạn đến chơi cũng được, hôm nay tôi bận lắm, tôi phải chuẩn bị để đón Chúa đây.

Chiều đến, có một người bộ hành đin nhỡ đường xin vào để tá túc, bà lão nói rằng, khi nào cũng được nhưng hôm nay thì không thể vì tôi đang chuẩn bị trang hoàng nhà cửa để đón Chúa….

Đêm đến, bà cầu nguyện và thầm trách Chúa rằng: Chúa nói đến thăm con, mà sao lại không thấy! Trong sâu thẳm bà nghe tiếng Chúa nói rằng: Con ơi, hôm nay ta đã tới thăm con 3 lần, đều tiên trong bộ dạng của một người xin ăn, thứ hai trong bộ dạng của một người bạn, thứ 3 trong bộ dạng của một kẻ lữ hành. Tại sao con lại không đón tiếp ta?

Xin cầu chúc cho mỗi người biết nhận ra Chúa và biết mau mắn đáp lại tiếng Chúa trong từng cảnh huống của cuộc sống mình.

2.  Suy niệm của Lm. Joshepus Quang Nguyễn- ĐỜI KITÔ HỮU LÀ ĐỜI CANH THỨC VÀ COI CHỨNG

Trong truyện Thần thoại Hy lạp có câu chuyện: “Con Ngựa Gỗ Thành Troia” kể về cuộc chiến tranh thành Troia diễn ra ròng rã hơn 10 năm trời vẫn chưa kết thúc được vì quân đội của nhà vua Menelaus đã dùng rất nhiều cách nhưng vẫn không thể nào công phá được cổng thành Troia để vào tiêu diệt quân đối phương. Vì sao, quân đội không thể vào Thành Troia được dù quân đội rất hùng mạnh bởi vì quân địch bên trong thành canh giữ rất tỉ mĩ, nghiêm ngặt không để một sơ hở nào, hơn nữa bức tường thành rất cao to vững chắc và nguy hiểm không cách gì vượt qua được. Lúc này, quân đội nhà Vua đã nghĩ ra một cách đó là lấy gỗ ghép lại thành một con ngựa to lớn, mượn danh nghĩa đây là báu vật của thần linh ban tặng cho quân sĩ trong thành Troia để chống lại quân nhà vua bên ngoài thành. Thế là mọi người trong thành Troia tin và đã mở cửa rước ngựa gỗ vào thành. Thật không ngờ rằng trong bụng con ngựa gỗ kia chính là quân sĩ của nhà vua, thế là nhân lúc nửa đêm lính bên trong bụng con ngựa gỗ thoát ra ngoài, đánh giết quân địch, đốt phá thành, mở cửa cho quân mình vào thành và thành Troia bị thất bại mà không kịp trở tay. Vâng, chính vì sự sơ hở một tí này mà mọi sự bị phá hủy và tiêu diệt cho nên đừng coi thường mà hãy tỉnh thức luôn!

Hôm nay, Chúa Nhật I Mùa Vọng, bắt đầu năm Phụng vụ mới, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta: phải coi chừng thân xác và thức tỉnh tâm hồn để chúng ta trở nên phong phú về mọi phương diện, phong phú vì được nghe lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Người, khiến chúng ta không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người (Lời Chúa trong bài đọc 2 Thánh Phaolô xác quyết như thế).

Trước hết, Chúa Giêsu dạy: “Anh em phải coi chừng thân xác”. Tại sao phải coi chừng thân xác bởi vì thân xác này, mạng sống này là do Chúa tạo ra như Lời Chúa trong bài đọc 1 khẳng định: “Chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Chúa, chính tay Ngài đã làm ra tất cả cho chúng con” (Is 64,7). Hơn nữa, mỗi người là hình ảnh của Chúa và mỗi người đều được Máu Chúa Giêsu đổ ra để cho chúng ta được sống dồi dào ngay ở đời này và vĩnh hằng nữa.

Cho nên, các Đức Giám Mục Việt Nam đã đưa ra chủ đề mục vụ năm nay là: “Đồng hành với gia đình trẻ”. Trong thư mục vụ gửi cộng đồng Dân Chúa, Các Đức Giám mục nói rằng: “Mặc dù có nhiều thách đố và khó khăn trong đời sống gia đình, vẫn có những chứng từ tốt đẹp nơi nhiều cặp vợ chồng trẻ Công giáo. Họ chấp nhận những hy sinh lớn lao, vượt qua mọi khó khăn thử thách để sống trung thành với giao ước hôn nhân. Nhiều cặp vợ chồng đã can đảm giữ mầm sống trong mọi hoàn cảnh. Có những đôi bạn chấp nhận tình trạng son sẻ suốt đời, vượt qua cám dỗ muốn sử dụng những phương pháp trợ giúp Giáo Hội không cho phép, đồng thời đón nhận và thực thi tình phụ mẫu thiêng liêng qua việc đảm nhận những hoạt động tông đồ, bác ái xã hội với lòng nhiệt thành hân hoan. Nhiều bậc cha mẹ dù nghèo về kinh tế, vẫn cố gắng chu toàn bổn phận chăm lo cho con cái được giáo dục toàn diện về thể dục, trí dục, cũng như đức dục và tâm linh. Tuy vậy, phải nhìn nhận rằng do ảnh hưởng trào lưu hưởng thụ, sống ảo, sống gấp và quan niệm lệch lạc về hôn nhân, một số không nhỏ những tiêu cực vẫn tồn tại và có nguy cơ phát triển, ngay trong cộng đồng Công giáo như: phá thai, sống thử, kết hợp đồng tính, ly dị, lựa chọn giới tính. Những hiện tượng này đang làm mất đi những giá trị truyền thống của gia đình Việt Nam, đi ngược lại với ý muốn của Đấng Tạo hoá, để lại những hậu quả nghiêm trọng cho thế hệ mới” (số 2). Vì thế, Lời Chúa hôm nay như là sự cảnh tỉnh cho chúng ta về việc tôn trọng thân xác của nhau, nhất là tôn trọng sự sống, bởi: “Đối với Thiên Chúa, tất cả đều đang sống”. Vì thế, Chúa dạy phải coi chừng thân xác đừng vì tham lợi, háo danh hay dục vọng hay đau khổ mà hủy diệt thân xác người khác hay chính mình để rồi phải chết đời đời thì nào có lợi chi. Vì vậy, điều răn thứ 5 trong Mười Điều Răn, Chúa dạy rằng: Chớ giết người, vì Sách giáo lý Hội Thánh dạy rằng: “Mạng sống con người do Thiên Chúa ban thuộc quyền sở hữu của một mình Chúa: nó là thánh thiêng ngay từ lúc nó hiện hữu đầu tiên, và nó không chịu bất cứ con người nào kiểm soát. Cho nên, Lời Chúa nói “Trước khi ngươi được thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi, và trước khi ngươi được sinh ra, Ta đã thánh hiến ngươi (Jr 1,5). [Số 2270-2274, 2322]”. Cho nên, Chúa Giêsu dạy “Ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án” (Ga 5,29). Kết án đây chính là chết muôn đời, vì vậy, chúng ta phải coi chừng thân xác của chúng khỏi phải chết đời đời coi chừng ở đây nói như lời Thánh Phaolô trong Bài đọc 2 rằng vâng nghe lời chứng về Đức Ki-tô để Lời Chúa thật sự ăn sâu vững chắc vào lòng trí chúng ta, khiến chúng ta không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giê-su Ki-tô đến mặc khải vinh quang của Người. Chính Người sẽ làm cho chúng ta nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được chúng ta trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Ki-tô (1Cr 1,6-9).

Cuối cùng, Chúa Giêsu dạy phải canh thức tâm hồn bởi vì tâm hồn là nơi thánh và là nơi Chúa ngự vì vậy đừng tội lỗi, đừng vì nghen tương, tức giận, ganh ghét, tham lam… mà biến tâm hồn của chúng ta thành nơi ở của quỷ dữ đầy mưu mô xảo nguyệt gian tà và độc ác. Chẳng hạn, Sáng 20.11 vừa qua, bà Phạm Thị Lan (54 tuổi), sống tại khu tập thể giáo viên Trường THPT Đoàn Kết, Tỉnh Đồng Nai, bà thấy phía trước nhà có một gói quà, tưởng quà mừng ngày Nhà giáo Việt Nam, bà lan mở ra xem thì bất ngờ gói quà nổ khiến bà chết tại chỗ. Một ngày, thủ phạm ra đầu thú. Thủ phạm là Nguyễn Thanh Thanh, anh ta nói rằng anh tức bạn gái cũ của anh có quan hệ tình cảm với thầy Nam, con trai bà Lan, nên mua vật liệu về chế mìn để khử thầy Nam ai ngờ bà mẹ chết.

Mùa vọng đã bắt đầu. Đây là thời gian và mọi ngày trong đời sống chúng ta phải coi chừng và canh thức luôn vì như Lời Chúa trong bài đọc I quả quyết rằng: “Thiên Chúa sẽ ngự xuống với ai tin cậy nơi mình. Ngài đón gặp kẻ sống đời công chính mà lấy làm vui và nhớ đến Ngài khi theo đường lối Ngài chỉ dạy. Kìa, Ngài phẫn nộ vì tội lỗi chúng con, nhưng khi mải đi theo các đường lối của Ngài, chúng con sẽ được cứu thoát” (Is 64,2b-4). Hôm nay, bắt đầu năm Phụng vụ mới, năm nay Hội đồng Giám mục Việt Nam mời gọi các thành phần Dân Chúa hãy đồng hành và giúp đỡ các gia đình xây dựng hạnh phúc. Như vậy, bậc sống thánh hiến hay là bậc giáo dân đều phải coi chừng canh thức, có nghĩa rằng phải nhận ra Chúa luôn hiện diện trong ta đồng thời siêng năng lắng nghe và sống Lời Ngài dạy từng giây từng phút trong đời sống hầu tâm hồn và thân xác chúng ta trở nên thánh và thiện để Chúa Giêsu sẽ giáng sinh nơi chúng ta làm cho đời ta tươi sáng và rạng ngời hạnh phúc. Amen. 

3. Chúa sẽ đến trong vinh quang - (Suy niệm của Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ.)

Lễ Giáng Sinh nhắc nhớ Kitô-hữu một biến cố rất đặc biệt: Thiên Chúa đã nhập thể làm người. Giáo Hội không chỉ mừng lễ này như biến cố xảy ra trong quá khứ, mà còn nhắc nhở các tín hữu: Đức Yêsu sẽ lại đến trong vinh quang để đem những kẻ Ngài yêu được ở mãi với Ngài.

a) Ngôn ngữ giới hạn: Ngài không đi làm sao đến lại

Theo thánh Luca, Đức Yêsu Phục Sinh đã lên trời trước mặt các tông đồ (Lk.24, 51; Cv.1, 9). Ngài đã lên trời, và Ngài sẽ trở lại vào ngày cánh chung để phán xét kẻ dữ người lành. Giáo Hội đang chờ mong Chúa tới, và cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin Ngài hãy đến”.

Tuy nhiên, Tin Mừng theo thánh Matthêu cho thấy Đức Yêsu Phục Sinh không rời con người: “này đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt.28, 20). Trong kinh Lạy Cha các tín hữu đọc “Lạy Cha chúng con ở trên trời…”. Thật sự Thiên Chúa đâu có chỉ ở trên trời, Ngài còn ở trong lòng mỗi người: “Ai yêu mến Ta thì giữ lời Ta, Cha Ta sẽ yêu mến người đó, và chúng ta sẽ đến và ở với người đó” (Ga. 14, 23). Thánh Phaolô nói rằng: “bạn không biết rằng bạn là đền thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự nơi bạn sao?” (1Cor.3, 16). Thiên Chúa luôn ở bên con người. Ngài ở trong chúng ta. Ngài ở gần mình hơn cả chính mình.

Tin Mừng theo thánh Maccô cho thấy Đức Yêsu “lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa”. Thật sự, Thiên Chúa là Đấng vô hình; Ngài làm gì có tay phải tay trái như chúng ta; như vậy “lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa” là cách nói diễn tả Đức Yêsu Phục Sinh được tôn vinh ngang bằng Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng Tuyệt Đối, ngôn ngữ con người cũng tương đối như chính con người, nên không thể diễn tả trọn vẹn về Thiên Chúa được. Chúng ta phải cố gắng hiểu điều Thiên Chúa muốn dạy chúng ta qua Giáo Hội với ngôn ngữ con người. Chính vì vậy, tuy dù Đức Yêsu Kitô không rời con người, nhưng hiện tại con người cũng không được thấy Ngài bằng mắt trần, và Kitô-hữu tin rằng Ngài sẽ đến, con người sẽ được thấy Ngài đến trong vinh quang.

b) Hãy chuẩn bị đón Ngài đến

Chúa đã đến, và đã được sinh ra ở Bét-lem nhưng chẳng ai nhận ra để đón tiếp Ngài. Ngài cũng sẽ đến trong vinh quang, nhưng ngày đó chẳng ai biết trừ Thiên Chúa (Mc.13, 32). Thiên Chúa còn đến với mỗi người qua cái chết của mỗi người.

Không ai tránh khỏi cái chết, nhưng thường mỗi người không biết ngày giờ của mình. Đức Yêsu dạy các môn đệ: “Hãy tỉnh thức, vì không biết lúc nào giờ của mình đến”. Có người mong được chết, nhưng vẫn phải chấp nhận sống để kết hiệp với cuộc khổ nạn đau thương của Chúa. Có những người không muốn chết, nhưng Chúa mời gọi họ phải sẵn sàng chấp nhận cái chết như Đức Yêsu đã phải chấp nhận: “xin cho Con khỏi uống chén này, nhưng không phải ý Con mà là ý Cha”.

Mỗi người phải trả lời về cuộc sống của mình. Thiên Chúa đã trao cho mỗi người nén vàng nén bạc là chính tài năng của mình; và Ngài muốn mình sinh lợi ích. Chúng ta đã làm gì với nén vàng tài năng của mình đó. Chúng ta có trở thành chứng nhân tình yêu của Ngài cho những người cần đến chúng ta không? Nếu chúng ta là người cha người mẹ, chúng ta đã đối xử với con cái như thế nào với cương vị người đại diện Thiên Chúa? Nếu chúng ta là người con, chúng ta đã đối xử thế nào với cha mẹ như những người đại diện Thiên Chúa? Chúng ta có là tình yêu cho những người gặp gỡ chúng ta không? Chúng ta có làm cho những người sống với chúng ta được bình an không? Hay chúng ta hành khổ họ, bằng thái độ, bằng ánh mắt, bằng nụ cười, bằng lời nói, và đôi khi bằng cả hành động tàn bạo?

c) Thiên Chúa đang đến để giúp ta bắt đầu một đời sống mới tuyệt hơn

Thiên Chúa là Đấng tuyệt vời. Thiên Chúa là Đấng vượt trên mọi suy nghĩ của con người. Tư tưởng của Thiên Chúa không giống như tư tưởng của con người. “Như trời cao hơn đất, thì tư tưởng của Ta cũng vượt trên tư tưởng của các ngươi”. Thiên Chúa yêu thương, Ngài tha thứ cho con người mọi lỗi lầm, Ngài mời gọi con người hãy trở lại với Ngài, hãy bắt đầu một đời sống mới để bình an và hạnh phúc hơn.

Đời sống mới được bắt đầu nơi chính mình. Hãy chấp nhận chính mình, chấp nhận giới hạn và khả năng của mình, chấp nhận những gì đã và đang xảy đến, để mình được sống bình an và hạnh phúc. Hãy tha thứ cho chính mình, vì Thiên Chúa đã tha thứ cho mình. Hãy làm hòa với Thiên Chúa, và làm hòa với chính mình; để rồi có thể tha thứ và làm hòa với tha nhân. Thiên Chúa muốn tôi sống bình an hạnh phúc ngay trên đời này. Điều nào làm tôi bất an, phải được loại đi vì Thiên Chúa muốn tôi sống bình an.

Hãy tập nhận ra tình yêu của Thiên Chúa qua những gì xảy đến, và đặc biệt qua những người thân, những người chúng ta sống với. Nếu không có họ, cuộc sống của chúng ta có thể không có ý nghĩa lắm. Những người tuyệt vời như các vị thánh, không phải là những người làm những điều lớn lao, nhưng là những người làm những điều nhỏ bé một cách tuyệt vời. Ước gì mùa vọng này, mỗi người không chỉ chờ mà nhận ra Chúa đang đến với mình hằng ngày trong cầu nguyện, qua những người thân quen, qua những việc hy sinh và bỏ mình nho nhỏ, để làm cho cuộc đời của những người sống với chúng ta hạnh phúc hơn. Nếu chúng ta tập yêu, thiên đàng đang bắt đầu nơi chúng ta ở trần gian. Chúa không chỉ sẽ tới, nhưng Chúa đang tới với mình mỗi ngày, và trong từng giây phút sống.

Câu hỏi gợi ý chia sẻ

  1. Tại sao người ta “không dám” mong chờ Chúa đến?
  2. Nếu Chúa tới với bạn qua những hành vi yêu thương, bạn có mong Chúa tới với bạn hằng ngày không?
  3. Điều nào ngăn cản bạn sống bình an và hạnh phúc? Làm cách nào để loại trừ điều đó đi? 

4. Phải canh thức! – Lm. Trầm Phúc

Lạ thật! Nhiều lần Chúa Giêsu căn dặn: “Hãy tỉnh thức và sẵn sàng”, tại sao thế? Chỉ vì chúng ta vô lo hay không chú ý. Chúng ta chỉ chú ý đến cuộc sống hôm nay, cuộc sống vật chất mà thôi, quên để ý đến “ngày cuối cùng”, ngày kết thúc mọi sự.

Chúng ta thử xét lại một ngày sống của chúng ta thôi, chúng ta nghĩ gì, làm gì, muốn gì? Mấy khi chúng ta nghĩ đến “lúc Chủ về?” Ngày Chúa gọi chúng ta về với Chúa.

Chúa nói: “không biết giờ nào, ngày nào”.

Có lẽ trong đời sống, nhiều lần chúng ta nhận được những tin làm chúng ta sửng sốt, bàng hoàng: “Anh A vừa mới đi làm, bị xe đụng chết tức khắc”. “Anh B, chị C quen thân, vừa mới gọi điện thoại cho chúng ta, đã sang thế giới bên kia, nhồi máu cơ tim….”

Lời cảnh báo của Chúa Giêsu đang xảy ra hôm nay, không phải một ngày nào xa vời. Chúng ta có nghĩ rằng, có thể ngày hôm nay Chúa sẽ gọi tôi không? Chúng ta ngạc nhiên khi thấy Chúa nhắc đi nhắc lại lời cảnh báo đó, đến nỗi chúng ta không còn để ý?

Hôm nay, bắt đầu Mùa Vọng, là Chúa Nhật đầu tiên của một Năm Phụng vụ mới, Giáo Hội bắt đầu bằng giai đoạn cuối, nhắc chúng ta đến một điều quan trọng nhất trong đời chúng ta: ngày chúng ta bước vào vĩnh cửu.

Sống hôm nay là một bước đi tới và có thể là bước cuối cùng.

Trong thế giới rộn ràng và gấp rút mà chúng ta đang sống, cái gì cũng nhanh, mọi biến cố đều tăng tốc đến chóng mặt. Chúng ta chỉ cần cầm máy điện thoại lên là có thể biết được những gì đang xảy ra ở một chân trời khác, cách hàng chục ngàn cây số. Thế giới càng thu hẹp lại, thời gian cũng thu hẹp lại. Con người phải chạy đua với kim đồng hồ.

Chúng ta đang đi đâu đây? Chúng ta phải làm gì?

Tăng tốc để chạy đua với kim đồng hồ, chúng ta cũng đang nhanh chóng bước tới ngưỡng cửa đời sau. Mấy ai đã nghĩ tới?

Những người không có niềm tin ngạc nhiên vì chúng ta đang mong một tương lai sau cuộc đời này. Họ tự mãn về những thành công vật chất của họ. Họ mong ước xây đắp một thế giới an toàn bảo đảm hạnh phúc cho con người. Họ cho chúng ta là những người mơ mộng, sống bằng ảo ảnh. Nhưng thực tế, chúng ta thấy gì? Một thế giới hỗn loạn, một thế giới dã man, thê thảm… Những gì họ cố công xây đắp chỉ là bọt bèo…

Họ có lý hay chúng ta có lý? Họ mơ mộng hay chúng ta?

Những sản phẩm do con người tạo ra, theo thời gian tan rã. Người ta tốn không biết bao nhiêu tiền bạc, công khó để bảo tồn những gì mà họ cho là di tích lịch sử, là những kỳ quan của con người…

Để làm gì? Để rồi cũng trở về tro bụi.

Đức tin đưa chúng ta vào một tương lai vĩnh cửu, một thực tế bền vững hơn những gì con người tạo nên. Kinh Thánh nói: “mọi nền văn minh đều phải chết…” Chỉ có niềm tin tồn tại, vì Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành mọi sự vẫn tồn tại.

Chúng ta đang xây đắp tương lai của chúng ta không phải bằng ảo tưởng mà bằng chất liệu của thế giới hôm nay, nhưng chúng ta “ở trong thế gian mà không thuộc về thế gian”. Chúng ta cũng như mọi người, xây dựng cuộc sống bằng cát đá, gạch, bằng lúa thóc, cây cỏ, đồng thời xây dựng tương lai bằng công bằng, bác ái, và phục vụ…

Không ai có thể ngăn cản chúng ta xây dựng thế giới vật chất, đồng thời xây dựng thế giới thiêng liêng.

Chúa Giêsu nói rõ: “Chủ nhà đi xa, trao nhà cửa, quyền hành cho gia nhân, chỉ định cho mỗi người một việc, ra lệnh cho người giữ cửa…” Chúa trao cho chúng ta thế giới này, cuộc sống này, là gia sản của Ngài. Mỗi người mỗi việc, và người giữ cửa phải canh thức đợi chủ về. Chúng ta đang sử dụng tất cả những gì Chúa trao ban… mỗi người một việc… nhưng một ngày kia chủ sẽ về…

Chúng ta không thể ngồi mơ mộng một thế giới an toàn, đầy đủ tiện nghi. Chúng ta không thể hưởng thụ trên xương máu anh em chúng ta. Chúng ta có nhiệm vụ trông coi gia sản của chủ. Chúng ta phải vất vả lao động với anh em; nhưng một điều khác biệt với những người không có đức tin là: chúng ta lãnh nhận nhà cửa, gia sản của chủ chứ không phải của chúng ta tạo ra.

Hơn nữa, chúng ta không chỉ là tôi tớ mà là con. Tiên tri I-sa-i-a, đã gọi Chúa là Cha. Đồng thời Chúa Giêsu cũng nhắc nhở, chúng ta có Cha trên trời. Gia sản Ngài trao không phải để chúng ta hưởng thụ mà để “Danh Cha cả sáng…” Gia sản này không phải để chúng ta dành giật, tranh chấp với nhau để chiếm hữu, khiến nó trở thành một chiến trường đẫm máu và man rợ, mà là chia sẻ và phục vụ, để mọi người đều được hạnh phúc.

Chúng ta là con của Cha trên trời, và mọi người đều được yêu thương, tại sao chúng ta có thể biến quả đất này thành một bãi lầy hận thù và tranh chấp?

Mùa Vọng là thời gian quí báu, nhắc chúng ta chờ đợi “trời mới đất mới, nơi công lý sẽ ngự trị” (Thánh Phê-rô). Chúng ta hãy xây đắp mộng ước, nhưng ước mơ của chúng ta là thấy tình yêu lan rộng trong thế giới đang “đổ vỡ” của chúng ta.

Tỉnh thức là như thế. Hạnh phúc biết bao khi “chủ về”, và thấy chúng ta trở thành những con người xây dựng hòa bình, những con người hiền lành và đầy lòng xót thương, những con người có lòng trong sạch, không bị hoen ố vì tham lam, vì hận thù, và hơn nữa, chúng ta trở thành những con người có “cuộc đời cho không” như Chúa Giêsu, Con Cha. Vì đời chỉ đẹp khi đời được dâng hiến.

Hạnh phúc cho chúng ta biết bao, khi Đấng chúng ta tỉnh thức chờ đợi, vẫn đến với chúng ta trong tấm bánh thần linh: “Này là Mình Thầy… Hãy cầm lấy mà ăn”. Ngài từ trời xuống để trao ban chính mình cho chúng ta. Ai biết yêu thương thành thật sẽ hưởng được sự ngọt ngào êm đềm này. Thiên Chúa cao cả vô song đã trở thành Em-ma-nu-en (Chúa-ở-cùng-chúng-ta) ngay trong xương thịt chúng ta.

Hãy tỉnh thức chờ đợi ngày chúng ta được nên một với Ngài. Hôm nay trong tấm bánh, ngày mai trong vinh quang. Chờ đợi hôm nay là một chờ đợi yêu thương, chờ ngày “tỏ hiện vinh quang của con Thiên Chúa”. Đợi chờ trong yêu thương đã là một hạnh phúc lớn lao rồi. Chúng ta hãy nói như tân nương trong trang cuối của sách Khải Huyền nói với Tân Lang Thần Linh của chúng ta; “Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến”. 

5. Tỉnh thức

Với Chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng, khởi đầu cho Năm Phụng Vụ mới, Giáo Hội muốn đặt chúng ta vào trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Thực vậy, nơi Đức Kitô Thiên Chúa đã băng qua các tầng trời, để rồi ngự xuống trần gian. Ngài đã không chỉ can thiệp vào lịch sử, mà còn ở giữa con người, sống với con người và chết cho con người, thể hiện sự giải thoát cho con người khỏi vòng nô lệ tội lỗi. Giáo Hội tin rằng Ngài đã sống lại và lên trời, nhưng vẫn chờ đợi Ngài sẽ trở lại trong vinh quang.

Vì thế, thời hiện tại của chúng ta là một thời chờ đợi, là một mùa vọng kéo dài. Một sự chờ đợi trong hy vọng. Một Mùa Vọng trong hân hoan vui mừng. Thế nhưng, sự chờ đợi ngày hoàn tất công trình cứu độ, sự chờ đợi ngày kết thúc công trình xây dựng một thế giới mới, một thế giới được cứu độ, một thế giới của người Kitô hữu, sẽ không phải là một thái độ thụ động.

Đúng thế, Chúa Giêsu, qua đoạn Tin Mừng hôm nay, đã mời gọi các môn đệ của Ngài phải đề cao cảnh giác và tình thức, để có thể đón nhận Ngài, mỗi khi Ngài viếng thăm, cũng như khi chúng ta phải đối diện với Ngài để tính sổ cuộc đời, lúc chúng ta từ giã cuộc sống này qua cái chết. Và sau cùng, là phải sẵn sàng, khi ngài lại đến trong vinh quang trong ngày sau hết.

Tỉnh thức ở đây là sáng suốt nhận ra những dấu chỉ của sự sống, của sự thật, của sự giải thoát, và của cái sẽ tồn tại mãi mãi trong tất cả những gì tạo nên cuộc sống thường ngày của con người và xã hội: những cuộc gặp gỡ, những lời nói, những phản ứng, những sự kiện, những tin tức chúng ta nhận được.

Người tỉnh thức là người phải suy nghĩ, không theo thói quen, không theo những hình ảnh hay khuôn mẫu có sẵn, ngay cả đối với Kinh Thánh, chúng ta cũng đừng đọc hay suy nghĩ với những hiểu biết đã được người khác mớm cho, nhưng phải đọc với một cặp mặt tò mò và thức tỉnh, với những câu hỏi được đặt ra cho chính bản thân: Lời Chúa muốn nói với tôi điều gì? Và đâu là điều Chúa muốn tôi phải thực hiện?

Có tỉnh thức nhận ra ý Chúa và cố gắng thực hiện trong cuộc sống thường ngày, thì rồi trong sau hết chúng ta mới không bị Chúa loại trừ, nhưng sẽ được chia sẻ niềm hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa trên quê hương Nước Trời.